Chuyện ghi ở lớp học giữa đỉnh trời gió hú

Tiếng gió rít những ngày cuối năm, điểm trường Sín Chải B chìm trong sương trắng. Giữa trưa tầm nhìn của thầy trò chúng tôi gần như chỉ chưa đầy 3m.

Nằm ở độ cao gần 2.000m so với mực nước biển, thầy và trò các điểm trường ở bản Sín Chải B, xã Pa Vệ Sử, huyện Mường Tè (Lai Châu) đang nỗ lực bám trường, bám lớp với mong ước vươn tới một tương lai tươi sáng hơn. Bản Sín Chải B có 100% đồng bào dân tộc La Hủ sinh sống

Bản Sín Chải B có gần 40 hộ với gần 220 nhân khẩu. Cũng giống như người La Hủ ở những nơi khác của Lai Châu, bà con La Hủ ở đây từng được biết đến là dân tộc “lá vàng” với phận đời lang thang “du mục”.

Họ đã từng có một quá khứ dài lay lắt cùng cái đói. Họ sống rải rác thành từng nhóm nhỏ giữa đại ngàn, cuộc sống quanh năm chỉ biết săn bắn, hái lượm.

Bà con tuy có làm nương, rẫy, nhưng do phụ thuộc quá nhiều vào thiên nhiên nên cái đói luôn đeo bám như một nỗi ám ảnh.

Có một thời họ bị coi là bộ tộc “lá vàng” sống lang thang nay đây mai đó trên khắp các triền núi.

Cuộc sống lay lắt với cái đói triền miên, trẻ em không biết đến sự học hành… Được sự quan tâm của Đảng, nhà nước, người La Hủ đã rời bỏ rừng sâu về đỉnh Sín Chải để lập bản, ổn định cuộc sống.

Người dân cũng bắt đầu biết trồng màu, lúa nước và thảo quả để thay đổi cuộc sống… Trường lớp cũng được dựng lên.

Điểm trường Sín Chải B trong sương mù cuối năm, gió giật liên hồi những ngày cuối năm khiến biển trường cũng tan nát dù thay nhiều lần.

Từ ngôi trường mới, các thầy cô giáo cũng chẳng quản ngại đường xa, vượt núi, trèo non mang cái chữ về cho các em nơi đỉnh trời Sín Chải này.

Dẫn chúng tôi dạo quanh điểm trường Sín Chải B, thầy Nguyễn Văn Tình, Hiệu phó trường Phổ thông dân tộc bán trú Pa Vệ Sử giới thiệu: “Điểm trường Sín Chải B của nhà trường được xây dựng từ những năm 1999 – 2000. Với sự giúp đỡ của Bộ đội Biên Phòng. Đến nay đã bị xuống cấp”.

Từ ngày có trường, bà con La Hủ cũng đã ổn định hơn, đời sống khấm khá hơn. Nhưng trường thì chưa có điều kiện nâng cấp.

Thầy Nguyễn Văn Tình giới thiệu về lớp học ken bạt, mỗi năm trường phải thay bạt một lần để lớp học được kín gió.

Chỉ vào vách tường ghép bạt, thầy Tình bảo: “Mỗi năm trường lại phải thay bạt một lần. Gió luồn qua kẽ vách, rít liên hồi. Nếu không có bạt vách ngăn các cháu không thể học được. Ở Sín Chải vào mùa lạnh, những ngày băng giá phủ trắng cả quả đồi không hiếm”.

Ngồi trong lớp họp, tiếng gió rít qua kẽ gỗ, giật liên hồi vào tấm bạt phủ lên bức tường gỗ đóng tạm.

Phụ trách điểm trường là 2 thầy giáo, thầy Mào Văn Nội và thầy giáo Lường Văn Biên, 2 thầy giáo người dân tộc Thái.

Thầy Mào Văn Nội mới chuyển từ bản Chà Gá sang còn thầy Mào Văn Nội có thâm niên 5 năm tại Sín Chải B.

Nhà các thầy đều ở xã Bum Nưa của huyện Mường Tè. Hàng tuần các thầy vẫn đi đi về về để mang lương thực từ phía xã lên để sinh hoạt hàng ngày.

Trên đường, chúng tôi gặp thầy Lường Văn Biên đang hỏi cậu học trò nhỏ không áo lạnh, lang thang giữa trưa mù sương.

Thầy giáo đi bộ hết tuổi thanh xuân để gieo chữ trên những bản cao
Thầy giáo đi bộ hết tuổi thanh xuân để gieo chữ trên những bản cao

Thầy Biên kể, em đó là Pờ Phà Chi, mồ côi cha, đang ở với bố mẹ nuôi, năm trước bị sốt, gia đình đưa đi bệnh viện muộn nên khi khỏi ốm, em bị mất hết trí nhớ, cứ lang thang.

Học hành sa sút, sức khỏe của Chi ngày một kém đi. Các thầy cũng hết sức cố gắng, động viên nhưng không biết làm sao cả. Các thầy ở Sín Chải B đang cố gắng xin thêm chế độ cho em.

Trên Sín Chải mù sương, có những lúc giữa giờ học, có nắng, các thầy phải tranh thủ cho học sinh ra sưởi nắng, trước khi vào lớp học tiếp.

Kể ra khó khăn của những năm trước thì nhiều lắm, vô vàn. Nhưng điều các thầy lo lắng nhất vẫn là sức khỏe của học sinh. Mùa lạnh, các em rất dễ bị ốm trên đường đi học và đi học về.

Thầy Biên bảo, những năm gần đây mọi thứ cũng đã tốt hơn nhưng thầy trò ở Sín Chải B vẫn mong có một lớp học kín gió để các em học đỡ lạnh. Trên đường đến lớp, về nhà mà các em không bị lạnh, bị ốm, đến lớp đầy đủ là các thầy vui rồi.

Đất trời Pa Vệ Sử nhìn từ điểm Sín Chải B.

Lớp học của thầy giáo Lường Văn Biên.

Lớp của thầy giáo Mào Văn Nội.

Một góc thư viện ở Sín Chải B.

Góc sân nhìn ra từ Sín Chải B.

Thầy Lường Văn Biên dẫn Pờ Phà Chi về nhà. Sau một tuần gió lạnh về, Pờ Phà Chi đã không đứng được dậy.

Một ngày băng giá ở Sín Chải B.

Khi có nắng các thầy tranh thủ cho học sinh sang chơi ké mầm non.

Trần Phương

Nguồn https://giaoduc.net.vn/giao-duc-24h/chuyen-ghi-o-lop-hoc-giua-dinh-troi-gio-hu-post214456.gd

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *